Súp cua óc heo

Mấy hôm nay Paris trở lạnh. Trời nhạt nắng. Gió hiu hiu. Nghe meteo nói mưa rả rích đến tận thứ 4…Sáng ngủ dậy nhìn mây xám xịt âm u, buồn thối cả ruột.
Trời xấu mù thì khỏi lang thang, ở nhà nấu súp ăn chơi. Trời lạnh. Súp nóng. Và hai trái tim ấm áp, ấm đến bốc khói luôn ý, chỉ thiếu điều đốt cháy nhau thành than luôn thôi
Súp dễ làm và đảm bảo thơm ngon. Chế biến óc heo cho ta cơ hội để rèn luyện tính tỉ mẩn và kiên nhẫn nữa. Thử đêê!!

Óc heo là nguyên liệu chính để làm nhiều món ăn đặc biệt hấp dẫn. Tuy nhiên óc heo rất nhiều cholestérol ăn xong thì tha hồ mà tập thể dục các bạn nhé. 

Nguyên liệu:
-Nước dùng gà
-Bột ngô (bột năng)
-Thịt cua (ghẹ)
-Trứng gà
-Nấm rơm
-Óc heo
-Tiêu và các loại gia vị
-Hành khô

Cách làm:
-Óc heo phải lọc hết gân máu chính là lớp màng bám quanh óc. Một tay cầm óc, tay kia cầm tăm nhọn. Xiên nhẹ tăm qua lớp màng, cuốn tăm về một chiều để lớp màng máu cuốn theo tăm.
-Rửa sạch óc sau khi đã làm sạch gân.
-Ngâm óc vào bát nước lạnh pha muối trong vòng 2 phút.
-Cho óc vào xửng hấp trong vòng 5p
-Óc chín tới thái thành hạt lựu.
-Ướp thịt cua, óc với hành khô băm nhỏ và một chút gia vị
-Bắc chảo lên bếp, phi hành cho thơm rồi xào sơ óc heo+cua.
-Nước dùng gà đun sôi, hớt bọt nêm gia vị vừa ăn.
-Bột ngô hòa với một chút nước lạnh, quậy tan. Đổ từng chút vào nồi nước khuấy đều theo một chiều cho đến khi đạt được độ sánh như ý.
-Đánh tan trứng gà đổ vào nồi khuấy thành dải như vân mây.
-Trút hỗn hợp cua + óc heo vào nồi quấy đều
-Rắc tiêu lên và ăn nóng.

Blog Em Be My (Paris)

Súp cua óc heo

Sài Gòn tháng này hay mưa bất chợt, những cơn mưa chiều làm tiết trời thay đổi. Và không gì thú bằng được thưởng thức một chén súp nóng, xì xụp ăn nơi hàng quán ven đường trong cái se lạnh khi mưa…

Có lẽ không món ăn nào đặc biệt như súp, từ thành phố hay miền quê, từ quán sang trọng đến lề đường, đâu đâu cũng thấy món súp hiện diện. Người sành ăn thì đòi hỏi súp phải do nhà hàng nấu, dọn trong chén đẹp, ăn nóng; kẻ dễ tính chỉ cần một ghế nhựa ven đường, ngồi tạm, bưng chén súp (vì không kê bàn) đôi khi vừa ăn vừa phải xách chén… chạy vì đội trật tự dẹp quán. Mỗi cách thưởng thức đều có cái thi vị riêng, không thể so sánh. Chỉ cần ăn thấy ngon là được. Súp còn đặc biệt ở chỗ có thể ăn trong bất cứ thời tiết nào. Những ngày nắng gắt, nắng đến mức uể oải cả người không muốn ăn cơm, có chén súp bổ dưỡng lót dạ là đã thấy chắc bụng. Hay những ngày mưa rả rích, tiết trời lành lạnh, không gì thú vị bằng món súp nóng hổi, tiêu cay nồng, ăn đến đâu hít hà đến đấy.

Sài Gòn không thể đếm xuể những hàng quán có bán súp. Nhưng ăn súp ở nơi sang trọng thì quá… thường vì hầu như đi bất cứ nhà hàng, món khai vị trong thực đơn đều là súp. Cái thú của người sành ăn là phải tìm quán lề đường, chỗ chật hẹp, vừa đủ kê cái bàn để nồi, bếp, dăm ba ghế nhựa cho khách. Đồ nghề của “chủ quán” đơn giản chỉ có vậy. Nhưng những lượt khách ghé đến thì đôi khi quán ăn cao cấp cũng phải ghen tỵ. Khách đến những nơi này không kén chỗ, không đòi hỏi phục vụ. Dựng chiếc xe đời mới, kéo cái ghế nhựa hay ghế gỗ ra, kêu chén súp và cầm lên, ăn ngon lành. Nhiều khi đông quá, khách không có chỗ ngồi, phải yên vị trên xe luôn và chờ hơi lâu mới đến lượt mình được ăn. Nhưng tuyệt nhiên không có một lời phàn nàn về cung cách phục vụ. Còn món ăn thì khỏi phải bàn cãi, vì có ngon, có vừa miệng thì khách mới ghé thường, mới chịu khó chờ đợi.

Một chỗ bán súp óc heo rất đông khách là hẻm nhỏ trên đường Hồ Tùng Mậu, nơi không thiếu những vị khách cà vạt, quần áo chỉnh tề. Khó có thể gọi nơi này là quán vì nó nhỏ quá, chỉ là một chỗ ngay góc hẻm, vừa đủ kê cái nồi và vài ghế nhỏ. Cứ khoảng chiều là khu vực này đông nghẹt xe cộ, khách nườm nượp kéo đến, hôm nào rảnh rỗi thì ăn tại chỗ, bận rộn thì kêu gói bịch mang về. Mà phải đến sớm, quá sáu giờ chiều là hết. Mười ngàn đồng một chén súp nhỏ ở hàng lề đường, kể ra thì hơi mắc nhưng ăn vào mới thấy đáng “đồng tiền bát gạo”. Súp nóng hổi, nhiều óc heo và những miếng cua xé nhỏ ngọt thịt, múc lên thấy sánh lại nhưng đó là độ sánh của trứng, của cua óc, và một ít bột năng hòa quyện chứ không phải toàn bột năng và bắp như những nơi lề đường khác. Cầu kỳ một tí thì có thể kêu thêm óc heo (dĩ nhiên giá phải khác). Ngay cả bịch súp gói mang về cũng phải thật nóng, thật chất lượng, để về đến nhà súp vẫn còn ấm, cua và óc heo không tanh.

Một nơi khác cũng đắt khách không kém là ở đường Nguyễn Trung Trực. Đây là nơi đúng nghĩa lề đường vì nó nằm sát mặt đường, bán đủ thứ từ món ăn chơi đến ăn… thiệt như chè, xôi, súp… Khách ghé đến chủ yếu mua mang về hoặc ngồi luôn trên xe ăn vì nơi này chật quá, không có chỗ. Nhưng món nào nơi đây cũng ngon. Cũng như ở Hồ Tùng Mậu, súp ở đây giá không rẻ, chỗ ngồi lại ít nhưng khách vẫn đông đến không kịp bán, nhất là vào khoảng bốn, năm giờ chiều.

Ngoài những hàng lề đường và những nơi trong chợ Bến Thành, Tân Định, Thanh Đa… dành cho khách sang, Sài Gòn còn vô số những xe đẩy rong bán súp. Khách của những xe này thì đủ loại và rất dễ tính. Từ mấy em nhỏ cho đến anh chị sinh viên, công chức, các bà nội trợ thích ăn vặt… đều có thể dễ dàng ngoắc một xe súp bất chợt đi ngang qua, kêu một chén bưng vô nhà ăn rồi trả chén hoặc ăn tại chỗ. Súp ở nơi này thì ngoài cua, óc heo (hơi bị loãng!), còn có thêm cái trứng cút nhìn rất bắt mắt. Dĩ nhiên không thể ngon bằng những hàng “chất lượng cao” kể trên nhưng được cái giá rẻ, tiện lợi, không phải mất công đi xa.

Sài Gòn tháng này hay mưa bất chợt, những cơn mưa làm tiết trời thay đổi. Và không gì thú bằng được thưởng thức một chén súp nóng, xì xụp ăn nơi hàng quán ven đường trong cái se lạnh khi mưa…

Bài : Khôi Nguyên .Ảnh : Vân Khoa