Siêu nghệ thuật nấu nướng: Nước sốt

Tên của các loại sốt nổi tiếng vang như tiếng nhạc trong tai của các người biết thưởng thức mùi vị của chúng. Nguời ta còn nhớ gì nơi các nhân vật nổi danh ngoại trừ các loại sốt mang tên như Béchamel, Soubise, Bonnefoy, Vicent, Montmorency cũng như giòng dõi vua Valois ? Có bao địa danh đã nổi tiếng nhờ chính các loại sốt như Chantilly, Cheron, và Mornay, các lâu đài của các vị vua, Béarnaise, Hollandaise, Joinvil, Malta và bao thành phố khác mà tại đó chúng ta sẽ được thưởng thức các loại sốt riêng biệt.

 

Nghệ thuật nấu sốt của Âu Châu có nguồn gốc từ loại sốt cơ bản là Garum (chi tiết về Garum) mà người La Mã đã sử dụng. Có rất nhiều phương thức chế sốt và chúng đều có chứa loại sốt cơ bản này.

 

Vào thời đó Garum là loại gia vị được sử dụng như muối và tiêu và được xem là một thức ăn ngon đầy sức quyến rũ đến nỗi các thầy tu đã bị cấm không được phép ăn.

 

Nếu chúng ta muốn biết rõ thêm về loại sốt garum này, có lẽ chúng ta nên tìm đến các hội chợ tại một vài nơi quanh vùng Marseille để thưởng thức. Tại đó, vào những dịp lễ người ta cũng có bán những loại sốt tương tự như vậy – rất có thể chúng có sự liên quan trực tiếp đến garum!

 

Không có một sự thay đổi nào khó như thay đổi một thói quen ăn uống và như vậy Ephraim Kishon cũng buộc phải nói:“ Cái bao tử quả là bảo thủ cho đến tận xương tủy !“

 

Theo trào lưu ẩm thực,chúng ta cũng nên nhắc đến một loại mà đến giờ tôi vẫn muốn tránh gọi đích danh nó cho dù hầu như trong nhà nào cũng có cả. Tôi không muốn gọi cái loại này là sốt vì khi gọi như vậy sẽ làm mất lòng những người sành điệu biết thưởng thức.

Tuy nhiên dù khó như thế nào tôi cũng phải lấy can đảm để nói cho các bạn biết: Ðó là ketchup !

Cũng xin nói thêm: Ketchup không phải là tiếng Anh (Mỹ). Chữ này không liên quan đến „to Ketch“ hoặc là „up“. Người Anh chỉ nhận và sử dụng chữ nguyên thủy của Ấn Ðộ. That´s all.

Tiện đây cũng xin kể cho bạn nghe một giai thoại nhỏ. Giai thoại nói về Jackie Kennedy-Onassis và những nhân vật danh tiếng khác của Mỹ.

Họ vào nhà hàng hạng sang của Pháp và đặt món đặc biệt của nhà hàng. Ðối với những nhân vật nổi tiếng như vậy, đầu bếp trưởng của nhà hàng đích thân xuống bếp nấu, nêm, nếm cho đến khi món sốt nổi tiếng của ông có được mùi vị theo ý ông. Sau đó ông lại tự dọn ra cho khách. Người khách, không cần nhìn lên, tiện tay với chai ketchup và đổ đầy vào dĩa. Nổi trận lôi đình người đầu bếp trường dựt lại cái dĩa và không đưa cho khách nữa.


Câu chuyện chấm dứt bằng cách là người khách đói bụng rời khỏi nhà hàng. Không biết rồi họ có vào một tiệm fast food nào gần đó không .. ?

Dĩ nhiên câu chuyện đợm cách che bai Mỹ một cách rẻ tiền này được kể vào thập niên 50 và 60 khi người ta cho rằng Âu Châu có nền văn hoá cao hơn Châu Mỹ.

 

Còn chai ketchup ? Theo như câu chuyện thì chúng ta cũng nên tự hỏi tại sao ông bếp trưởng lại đặt chai ketchup trên bàn …..