Khoai lang khô ngào đường bát (khoai ngào)

Vào mùa nắng, tới mùa thu hoạch Khoai, nếu nhiều quá, bán tươi không hết, người ta sẽ xắt khoai ra để phơi, mỗi miếng khoai dài khoảng 5cm, rộng khoảng 1cm. Rồi mùa mưa đem ra chợ bán. Khoai khô không bán bằng cách dùng cân mà dùng cái “bơ”, cái bơ rất to, khoảng chừng 2 hay 3kg gì đó.

Khoai khô mua ngoài chợ về, rửa sạch, bỏ vô nồi, cho thêm đậu xanh hoặc đậu đen tuỳ thích rồi nấu, nấu khi nào khoai mềm thì cho đường vào. Mà đường để nấu chè khoai khô phải dùng “đường đen” nấu thì mới ngon. Mình cũng không biết cái đường đó đựơc làm như thế nào, chỉ thấy hồi đó người ta hay bán loại đường đó, nó đa dụng lắm, nấu chè này, kho cá này, ăn với cháo trắng này, rồi ăn với cơm nguội này.
Nhắc đến đây mới nhớ thêm một món nữa là món “cơm nguội đường đen”. Cứ chiều chiều đi chơi về, đói bụng, vô lục bếp, không còn gì ăn cả, chỉ còn mỗi cơm nguội thôi, thế là xúc một chén cơm nguội, lấy cục đường đen ra ngồi ăn. Ngon tuyệt.
“Đường đen” được đúc thành bánh, to bằng cái chén ăn cơm, khi nấu thì chặt nhỏ ra.
Món chè khoai khô khi nấu xong thì sẽ đựơc ăn nóng hay nguội tuỳ thích, có khi để ăn cả ngày.
Hồi xưa, mạ mình hay nấu món đó. Để ăn sáng, để ăn chơi hay ăn buổi “lỡ”.
Cuộc sống ngày càng đầy đủ hơn. Người ta cũng ăn những thức ăn chất lượng hơn. Bây giờ không còn thấy ai nấu món chè khoai khô nữa. Hình như không ai còn nhớ nó nữa.
Hôm qua, bị mất ngủ, nhớ Mạ, nhớ nhà, nhớ Huế kinh khủng, chợt nhớ tới món này. Nhớ ra là đã lâu lắm rồi mình không hề đựơc nếm lại hương vị món ăn này.
Mọi thứ lại chợt ùa về, này là bãi cỏ xanh um trước đường, chiều chiều cả bọn rủ nhau ra …đá banh, này là cái bến nhỏ, cứ mỗi khi xuống tắm lại kỳ cạch lượm cuội trắng xếp thành một cái thảm rồi sung sướng nhìn người ta ….đứng lên đó mà rửa chân, này là cái góc vườn hay chơi đồ hàng với lũ bạn…….
Có những thứ đã đi sâu vào trong tiềm thức thì không thể nào quên đựơc. Nó là một phần cuộc đời mỗi người.
Mỗi năm về lại Huế, lại vừa vui vừa mừng. Vui vì Huế phát triển hơn. Buồn vì có những thứ đựơc gọi là giá trị tinh thần đang dần mất đi, không tìm lại đựơc. Mấy khi có thứ gì mà lại không thay đổi theo thời gian chứ, huống hồ là cuộc sống. Nhưng cũng không có nghĩa là những giá trị tinh thần đó cũng bị lãng quên theo năm tháng, phải không ?
(ST)